Mô hình tài chính bản quyền truyền hình của UEFA vận hành theo cơ chế UEFA tập trung đàm phán và bán gói phát sóng các giải đấu hàng đầu châu Âu cho các nhà đài và nền tảng streaming trên toàn thế giới, sau đó phân phối lại nguồn thu này cho các câu lạc bộ tham dự theo bốn tiêu chí gồm kết quả thi đấu, hệ số lịch sử, thị trường phát sóng và phí tham dự cơ bản. Chỉ riêng chu kỳ Champions League 2024-2027, UEFA dự kiến thu về hơn 4 tỷ Euro mỗi mùa từ bản quyền truyền hình, biến đây thành giải đấu cấp câu lạc bộ có giá trị bản quyền lớn nhất thế giới. Cơ chế này không chỉ nuôi sống tài chính của hàng chục câu lạc bộ mỗi mùa, mà còn quyết định trực tiếp đến sức mạnh chuyển nhượng, chiến lược phát triển và vị thế cạnh tranh của từng đội bóng trên bản đồ bóng đá lục địa già.
Quy mô nguồn thu bản quyền truyền hình của UEFA được phân bổ không đồng đều giữa các thị trường quốc gia và giữa các câu lạc bộ, tạo ra khoảng cách tài chính đáng kể trong hệ sinh thái bóng đá châu Âu. Anh, Đức, Tây Ban Nha, Italy và Pháp liên tục là năm thị trường trả tiền bản quyền lớn nhất cho UEFA, trong khi các câu lạc bộ thuộc nhóm dẫn đầu như Real Madrid, Manchester City hay Bayern Munich nhận về khoản tiền phân phối cao gấp ba đến năm lần so với những đội lần đầu góp mặt ở vòng bảng. Sự chênh lệch này vừa phản ánh logic thị trường, vừa đặt ra câu hỏi về tính công bằng trong cấu trúc phân phối tài chính của liên đoàn bóng đá châu Âu.
Nhìn rộng hơn, mô hình bản quyền truyền hình của UEFA còn tạo ra những tác động vĩ mô đến toàn bộ hệ sinh thái bóng đá châu Âu, từ việc định hình khoảng cách tài chính giữa các giải đấu quốc gia cho đến cuộc cạnh tranh ngày càng gay gắt giữa truyền hình trả tiền truyền thống và các nền tảng streaming trong cuộc đua giành bản quyền. Bài viết dưới đây sẽ giải mã toàn bộ cơ chế hoạt động, con số thực tế và những hệ lụy dài hạn của mô hình tài chính đặc biệt này.
Bản quyền truyền hình bóng đá châu Âu là quyền pháp lý cho phép một tổ chức phát sóng, nhà đài hoặc nền tảng số phát sóng các trận đấu, highlight và nội dung liên quan đến một giải đấu cụ thể trong một khu vực địa lý và thời hạn xác định, đổi lại bằng khoản phí bản quyền trả cho chủ sở hữu giải đấu là UEFA. Đây là tài sản thương mại có giá trị lớn nhất trong chuỗi doanh thu của bóng đá hiện đại, chiếm tỷ trọng vượt trội so với tài trợ hay doanh thu sân vận động. Cụ thể hơn, bản quyền truyền hình trong bóng đá châu Âu được chia thành nhiều loại hình khác nhau, phản ánh cách người xem tiếp cận nội dung ngày càng đa dạng theo sự phát triển của công nghệ và thị trường truyền thông.
Để hiểu đúng bản chất của tài sản tài chính này, cần phân biệt rõ ba hình thức bản quyền chính đang song song tồn tại trong hệ thống của UEFA hiện nay.
Bản quyền phát sóng trực tiếp là dạng bản quyền có giá trị cao nhất, cho phép nhà đài hoặc nền tảng streaming truyền tải toàn bộ diễn biến trận đấu theo thời gian thực đến người xem. Đây là loại bản quyền mà các đài như Sky Sports tại Anh, DAZN tại Đức và Italy, hay Canal+ tại Pháp sẵn sàng chi hàng trăm triệu Euro mỗi năm để độc quyền sở hữu, vì đây là nội dung không thể thay thế và không thể xem trễ mà vẫn giữ nguyên giá trị thông tin cho người hâm mộ.
Bản quyền highlight cho phép nhà đài cắt, biên tập và phát lại các tình huống nổi bật của trận đấu sau khi kết thúc, thường với độ trễ từ vài giờ đến 24 giờ theo quy định hợp đồng. Loại bản quyền này rẻ hơn đáng kể so với bản quyền trực tiếp nhưng vẫn có giá trị thương mại cao nhờ lượng người xem nội dung tóm tắt rất lớn, đặc biệt trên các nền tảng mạng xã hội và ứng dụng tin tức thể thao.
Bản quyền digital streaming là dạng quyền phát sóng thuần số trên các nền tảng trực tuyến như ứng dụng di động, website hoặc smart TV, không qua sóng phát thanh truyền hình truyền thống. Với sự bùng nổ của Amazon Prime Video, Apple TV+ và DAZN trong những năm gần đây, loại bản quyền này đang tăng trưởng giá trị nhanh nhất và được dự báo sẽ chiếm tỷ trọng lớn hơn trong các chu kỳ đấu thầu tiếp theo của UEFA từ sau năm 2027.
UEFA sở hữu và quản lý bản quyền truyền hình của sáu hệ thống giải đấu chính, trong đó Champions League, Europa League và Conference League là ba giải cấp câu lạc bộ, còn EURO, Nations League và Women's EURO là ba giải đấu cấp đội tuyển quốc gia. Đây là danh mục tài sản bản quyền đa dạng và có giá trị thương mại bậc nhất trong bóng đá thế giới, vì mỗi giải đấu phục vụ một phân khúc khán giả riêng với mức độ quan tâm và sẵn sàng chi trả khác nhau.
Cụ thể, ba giải cấp câu lạc bộ có cơ cấu bản quyền được đóng gói và bán riêng biệt:
Về phân biệt quyền phát sóng theo địa lý, UEFA quản lý hai lớp bản quyền song song: quyền phát sóng trong lãnh thổ châu Âu, nơi UEFA trực tiếp đàm phán với các nhà đài quốc gia theo từng thị trường, và quyền phát sóng quốc tế ngoài châu Âu, nơi UEFA thường bán theo gói khu vực lớn hơn như toàn bộ châu Á, Trung Đông hay Mỹ Latin cho một hoặc vài đối tác phân phối.
Có, UEFA là đơn vị trực tiếp đàm phán và bán tập trung toàn bộ gói bản quyền truyền hình các giải đấu do mình tổ chức, nhưng cơ chế thực tế có sự phân tầng giữa quyền trung ương mà UEFA nắm giữ toàn quyền quyết định và quyền địa phương mà các liên đoàn quốc gia thành viên có tiếng nói. Đây là mô hình quản lý tập trung khác biệt so với cách Premier League hay La Liga vận hành.
Trong cơ chế tập trung của UEFA, ban lãnh đạo UEFA nắm toàn quyền kiểm soát việc đóng gói, định giá và đàm phán hợp đồng bản quyền ở cấp độ liên lục địa và phần lớn các thị trường quốc gia lớn. Điều này có nghĩa là một nhà đài như Sky Sports tại Anh không thể tự đàm phán riêng với Real Madrid hay Bayern Munich để lấy quyền phát sóng Champions League, mà bắt buộc phải thông qua quy trình đấu thầu chính thức do UEFA điều phối.
Tuy nhiên, các liên đoàn quốc gia thành viên vẫn có vai trò gián tiếp trong một số thị trường nhỏ hơn thông qua quyền địa phương. Cụ thể, ở một số quốc gia có thị trường bản quyền không đủ lớn để UEFA tự đàm phán riêng lẻ, liên đoàn quốc gia có thể được ủy quyền làm đầu mối trung gian trong quá trình bán bản quyền tại thị trường đó, sau đó chuyển lại một phần doanh thu cho UEFA theo tỷ lệ thỏa thuận từ trước.
Mô hình tài chính của UEFA vận hành theo vòng tuần hoàn ba giai đoạn gồm bán bản quyền tập trung cho các nhà đài và nền tảng streaming trên toàn thế giới, thu về nguồn tiền khổng lồ theo từng chu kỳ hợp đồng, rồi phân phối lại phần lớn doanh thu này cho các câu lạc bộ tham dự giải đấu theo bộ tiêu chí đa tầng. Theo báo cáo tài chính của UEFA, khoảng 87% tổng doanh thu từ Champions League được chuyển trực tiếp về tay các câu lạc bộ, phần còn lại dùng để vận hành bộ máy tổ chức và đầu tư phát triển bóng đá châu Âu ở cấp độ cơ sở.
Vòng tuần hoàn tài chính này được thiết lập theo chu kỳ nhiều năm, thường trùng với chu kỳ thi đấu của giải đấu, giúp UEFA dự báo chính xác nguồn thu và các câu lạc bộ lên kế hoạch tài chính dài hạn. Bên cạnh bản quyền truyền hình, UEFA còn có hai nguồn thu lớn khác gồm tài trợ thương mại từ các nhãn hàng đối tác chính thức và doanh thu thương mại từ bán vé, bản quyền hình ảnh, sản phẩm chính hãng, nhưng bản quyền truyền hình vẫn chiếm tỷ trọng áp đảo, thường dao động từ 55% đến 65% tổng nguồn thu của UEFA trong mỗi chu kỳ Champions League.
Quy trình đấu thầu bản quyền truyền hình của UEFA trải qua năm bước tuần tự từ mở thầu, nhận hồ sơ, đàm phán song phương, ký kết hợp đồng đến kích hoạt phát sóng, thường hoàn thành trong vòng 12 đến 18 tháng trước khi chu kỳ hợp đồng mới bắt đầu. Đây là quy trình thương mại phức tạp nhất trong thể thao toàn cầu, với giá trị hợp đồng tại một số thị trường đơn lẻ có thể lên đến hàng trăm triệu Euro mỗi mùa.
Cụ thể, quy trình diễn ra theo các bước sau:
Bước 1: Mở thầu và công bố hồ sơ yêu cầu. UEFA công bố chính thức các gói bản quyền sẽ đưa ra đấu thầu, thường được chia thành các lô riêng theo hình thức phát sóng như gói trực tiếp toàn bộ, gói highlight, gói kỹ thuật số và gói nội dung độc quyền. Mỗi thị trường quốc gia được xử lý riêng biệt để tối đa hóa giá trị thu về từng khu vực.
Bước 2: Đàm phán song phương và cạnh tranh thầu. Các nhà đài và nền tảng streaming nộp đề xuất tài chính cạnh tranh. UEFA thường dùng cơ chế đấu thầu nhiều vòng để đẩy giá lên cao nhất có thể, đặc biệt tại các thị trường lớn nơi có từ hai đến ba đơn vị đang cạnh tranh gay gắt như tại Anh với Sky Sports, BT Sport và TNT Sports hay tại Đức với Sky Germany và DAZN.
Bước 3: Ký kết hợp đồng theo chu kỳ thi đấu. UEFA ký hợp đồng theo chu kỳ ba năm hoặc bốn năm tương ứng với chu kỳ tổ chức giải đấu. Chu kỳ 2021-2024, chu kỳ 2024-2027 là những mốc hợp đồng gần nhất, trong đó chu kỳ 2024-2027 được đàm phán với bối cảnh cải cách format Champions League lên 36 đội và tăng số lượng trận đấu đáng kể.
Về các đơn vị nắm giữ bản quyền UEFA hiện tại tính đến năm 2025-2026, danh sách các đối tác chính bao gồm: Sky Sports và TNT Sports tại Anh, DAZN và Amazon Prime Video tại Đức, Canal+ và BeIN Sports tại Pháp, Sky Italia và Mediaset tại Italy, Movistar+ tại Tây Ban Nha, và beIN Sports phủ sóng khu vực Trung Đông và Bắc Phi. Tại châu Á, thị trường được phân chia cho nhiều đối tác khu vực khác nhau tùy theo quốc gia, với SPOTV tại Hàn Quốc và một số thị trường Đông Nam Á đang chứng kiến sự cạnh tranh ngày càng mạnh từ các nền tảng streaming bản địa.
Tổng doanh thu bản quyền truyền hình của UEFA trong chu kỳ Champions League 2024-2027 ước tính đạt khoảng 4,4 tỷ Euro mỗi mùa chỉ riêng từ giải đấu này, tăng trưởng đáng kể so với mức 3,5 tỷ Euro mỗi mùa trong chu kỳ 2021-2024 nhờ việc mở rộng format và tăng số lượng trận đấu. Đây là con số doanh thu bản quyền lớn nhất trong lịch sử của bất kỳ giải đấu cấp câu lạc bộ nào trên thế giới.
Nhìn theo lộ trình tăng trưởng qua các chu kỳ, bức tranh doanh thu bản quyền UEFA cho thấy đà tăng bền vững:
| Chu kỳ hợp đồng | Doanh thu bản quyền ước tính mỗi mùa | Mức tăng trưởng so với chu kỳ trước |
|---|---|---|
| 2018-2021 | Khoảng 2,8 tỷ Euro | Cơ sở tham chiếu |
| 2021-2024 | Khoảng 3,5 tỷ Euro | Tăng khoảng 25% |
| 2024-2027 | Khoảng 4,4 tỷ Euro | Tăng khoảng 26% |
Bảng trên so sánh mức doanh thu bản quyền truyền hình của UEFA Champions League qua ba chu kỳ hợp đồng gần nhất, cho thấy tốc độ tăng trưởng đều đặn khoảng 25% mỗi chu kỳ bất chấp những biến động của thị trường truyền thông toàn cầu.
Về tỷ trọng trong tổng doanh thu UEFA, bản quyền truyền hình thống trị cơ cấu thu nhập của tổ chức này với tỷ lệ khoảng 57-62% tổng doanh thu trong các chu kỳ gần đây, theo báo cáo thường niên của UEFA. Phần còn lại đến từ tài trợ thương mại của các nhãn hàng đối tác chính thức như Heineken, Mastercard, Sony và Gazprom trước khi hợp đồng với tập đoàn Nga này bị chấm dứt năm 2022, cùng với doanh thu từ bán vé và sản phẩm thương hiệu. Sự phụ thuộc lớn vào bản quyền truyền hình khiến UEFA đặc biệt nhạy cảm với các biến động trong thị trường truyền thông, điều này giải thích tại sao mỗi vòng đàm phán bản quyền mới đều được theo dõi sát sao không chỉ bởi các nhà đài mà còn bởi chính các câu lạc bộ.
UEFA phân phối nguồn thu bản quyền truyền hình cho các câu lạc bộ theo bốn trụ cột chính gồm phí tham dự cơ bản, tiền thưởng theo kết quả thi đấu, hệ số lịch sử phản ánh thành tích nhiều năm qua và thị phần phát sóng tại quốc gia mà câu lạc bộ thuộc về. Bốn trụ cột này hoạt động song song và tổng hợp lại để tạo ra con số cuối cùng mà mỗi câu lạc bộ nhận được vào cuối mùa giải. Cơ chế phân phối này được thiết kế để cân bằng giữa nguyên tắc thưởng theo thành tích và nguyên tắc đảm bảo nguồn thu tối thiểu để mọi câu lạc bộ tham dự đều có lợi ích tài chính đủ lớn để coi đây là mục tiêu chiến lược.
Để hiểu rõ ai được nhận bao nhiêu và theo nguyên tắc nào, cần phân tích chi tiết từng trụ cột phân phối trong mô hình hiện hành của UEFA.
Có bốn tiêu chí chính quyết định số tiền một câu lạc bộ nhận được từ UEFA, gồm phí khởi điểm tham dự, tiền thưởng theo kết quả từng vòng đấu, hệ số lịch sử dựa trên thành tích 10 năm qua và thị trường phát sóng của quốc gia mà câu lạc bộ đang thi đấu. Bốn tiêu chí này có trọng số khác nhau trong tổng số tiền phân phối và tác động đến từng câu lạc bộ theo những cách rất khác nhau tùy vào quy mô, lịch sử và thị trường của đội bóng đó.
Tiêu chí 1: Phí khởi điểm tham dự (Starting Fees). Mỗi câu lạc bộ được chấp nhận vào vòng bảng Champions League nhận một khoản phí tham dự cố định bất kể kết quả thi đấu. Trong chu kỳ 2024-2027 với format mới 36 đội, khoản phí này được điều chỉnh theo hạng tham dự, với các đội vào thẳng vòng league phase nhận cao hơn so với các đội phải qua vòng playoff. Đây là tấm đệm tài chính giúp mọi câu lạc bộ tham dự đều đảm bảo một mức thu nhập tối thiểu có thể dùng để hoạch định ngân sách mùa giải.
Tiêu chí 2: Tiền thưởng theo kết quả thi đấu. Đây là phần thưởng trực tiếp cho thành tích trong mỗi trận và mỗi vòng đấu. Chiến thắng ở vòng bảng, vượt qua vòng 16 đội, tứ kết, bán kết và chung kết đều mang lại những khoản tiền thưởng tăng lũy tiến. Đội vô địch Champions League nhận tổng cộng khoảng 100-130 triệu Euro từ mọi nguồn phân phối cộng lại trong một mùa giải thành công, trong đó tiền thưởng kết quả chiếm phần quan trọng.
Tiêu chí 3: Hệ số lịch sử (Historical Distribution Coefficient). Đây là tiêu chí độc đáo nhất và gây tranh cãi nhiều nhất trong mô hình phân phối của UEFA. Hệ số lịch sử được tính toán dựa trên thành tích của câu lạc bộ trong các giải đấu châu Âu suốt 10 năm gần nhất, tích lũy điểm theo từng vòng đấu vượt qua. Câu lạc bộ có lịch sử thành công lâu dài như Real Madrid, Bayern Munich hay Barcelona sẽ nhận thêm một khoản tiền đáng kể từ hệ số này, trong khi đội lần đầu dự Champions League sẽ nhận rất ít từ tiêu chí này dù có thể thi đấu xuất sắc trong mùa giải hiện tại.
Tiêu chí 4: Thị trường phát sóng (Market Pool). Tổng tiền bản quyền mà nhà đài tại quốc gia của câu lạc bộ trả cho UEFA được phân bổ lại một phần cho chính các câu lạc bộ từ quốc gia đó. Anh trả tiền bản quyền Champions League cao nhất châu Âu, do đó các câu lạc bộ Anh tham dự Champions League nhận được thêm một khoản market pool lớn hơn so với câu lạc bộ đến từ Hà Lan hay Bồ Đào Nha dù thành tích thi đấu tương đương.
Chênh lệch giữa câu lạc bộ lớn và câu lạc bộ nhỏ trong phân phối tiền bản quyền UEFA rất lớn, có thể từ ba đến năm lần, với các đội hàng đầu như Real Madrid hay Manchester City nhận hơn 100 triệu Euro mỗi mùa trong khi các đội lần đầu tham dự thường chỉ nhận khoảng 20-30 triệu Euro dù vượt qua vòng bảng. Khoảng cách này không chỉ phản ánh sự khác biệt về thành tích mà còn bị khuếch đại bởi hệ số lịch sử và thị trường phát sóng, tạo ra một vòng xoáy lợi thế cho các câu lạc bộ vốn đã mạnh.
Để minh họa rõ sự chênh lệch, có thể so sánh hai trường hợp điển hình từ mùa Champions League 2023-2024:
Sự bất bình đẳng này làm dấy lên tranh luận gay gắt trong cộng đồng bóng đá châu Âu về tính công bằng của mô hình phân phối hiện hành. Những người chỉ trích cho rằng hệ số lịch sử về bản chất là phần thưởng cho danh tiếng quá khứ hơn là thành tích hiện tại, khiến các câu lạc bộ lớn luôn có lợi thế tài chính cố hữu ngay cả khi họ không thi đấu tốt hơn đối thủ trong mùa giải cụ thể đó. Những người bảo vệ mô hình lại lập luận rằng hệ số lịch sử là yếu tố hợp lý vì chính danh tiếng và lịch sử thành công của các câu lạc bộ lớn mới là thứ tạo ra sức hút thương mại, kéo các nhà đài trả tiền bản quyền cao hơn và từ đó mở rộng toàn bộ chiếc bánh tài chính mà tất cả các câu lạc bộ cùng chia nhau.
Năm thị trường đóng góp lớn nhất cho doanh thu bản quyền truyền hình của UEFA gồm Anh, Đức, Tây Ban Nha, Italy và Pháp, với Anh luôn dẫn đầu nhờ quy mô thị trường truyền hình thể thao khổng lồ và mức độ cạnh tranh cao giữa các nhà đài trong nước. Ngoài châu Âu, Trung Đông, châu Á và Mỹ Latin đang nổi lên như những nguồn thu ngày càng quan trọng, đặc biệt trong bối cảnh UEFA tích cực mở rộng thương hiệu các giải đấu sang các thị trường mới nổi. Khái niệm "territorial rights" hay quyền phát sóng theo lãnh thổ là nền tảng của toàn bộ cơ cấu doanh thu này, vì mỗi quốc gia hoặc khu vực địa lý được xem là một thị trường riêng biệt với mức giá bản quyền khác nhau tùy theo quy mô khán giả, sức mua và mức độ cạnh tranh giữa các nhà đài.
Anh là thị trường trả tiền bản quyền Champions League nhiều nhất trong số các quốc gia châu Âu, tiếp theo là Đức, Tây Ban Nha, Italy và Pháp, trong khi khu vực Trung Đông thông qua hợp đồng với beIN Sports và thị trường châu Á đang nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với các thị trường châu Âu truyền thống. Sự phân tầng giá trị bản quyền theo từng quốc gia phản ánh trực tiếp sức mạnh kinh tế của thị trường truyền thông, thói quen tiêu dùng nội dung thể thao và mức độ hiện diện của các câu lạc bộ trong nước tại đấu trường châu Âu.
Lý do Anh luôn dẫn đầu về giá trị bản quyền UEFA tại châu Âu bao gồm ba yếu tố cốt lõi. Thứ nhất, thị trường truyền hình thể thao tại Anh có lịch sử trả tiền bản quyền cao nhất thế giới, được định hình bởi cuộc chiến giữa Sky Sports, BT Sport và các nền tảng mới trong suốt ba thập kỷ qua. Thứ hai, số lượng câu lạc bộ Anh tham dự Champions League và Europa League thường xuyên cao, tạo ra nhu cầu xem trực tiếp rất lớn từ người hâm mộ trong nước. Thứ ba, khán giả Anh có thói quen đăng ký trả phí xem thể thao thông qua gói truyền hình trả tiền, tạo nền tảng doanh thu bền vững cho các nhà đài sẵn sàng trả giá cao để giành bản quyền.
Về các thị trường ngoài châu Âu, khu vực Trung Đông và Bắc Phi thông qua hợp đồng dài hạn với beIN Sports là nguồn thu ổn định và ngày càng lớn hơn. Thị trường Đông Nam Á, Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc cũng đang tăng trưởng mạnh về giá trị bản quyền nhờ tầng lớp trung lưu ngày càng mở rộng và sự phổ biến của smartphone giúp tiếp cận nội dung thể thao dễ dàng hơn bao giờ hết. Mỹ Latin, đặc biệt là Brazil và Argentina nơi bóng đá là môn thể thao số một, cũng đóng góp phần không nhỏ vào tổng doanh thu bản quyền quốc tế của UEFA.
Lý do giá bản quyền khác nhau theo từng quốc gia được giải thích bởi ba biến số chính: tổng dân số có khả năng xem bóng đá, GDP bình quân đầu người phản ánh sức mua của khán giả và số lượng câu lạc bộ trong nước tham dự giải đấu UEFA tạo ra nhu cầu xem trong nước. Sự kết hợp của ba biến số này giải thích tại sao một quốc gia như Na Uy hay Áo dù yêu bóng đá không kém lại trả ít tiền bản quyền Champions League hơn rất nhiều so với Anh hay Tây Ban Nha.
Có, nền tảng streaming đang thay thế dần truyền hình trả tiền truyền thống trong cuộc đua bản quyền UEFA, nhưng quá trình này diễn ra không đồng đều giữa các thị trường và chưa hoàn toàn lật ngược thế cờ tại các thị trường lớn nhất như Anh hay Tây Ban Nha, nơi các nhà đài truyền thống vẫn nắm giữ gói bản quyền trực tiếp chủ chốt. Tuy nhiên, xu hướng này đang tăng tốc đủ nhanh để định hình lại cán cân quyền lực trong các vòng đàm phán bản quyền từ 2027 trở đi.
Sự trỗi dậy của DAZN là minh chứng rõ ràng nhất cho làn sóng streaming trong bóng đá châu Âu. DAZN hiện là nhà nắm giữ bản quyền Champions League tại Đức, Italy, Tây Ban Nha và một số thị trường khác, cạnh tranh trực tiếp với các kênh truyền hình cáp và vệ tinh truyền thống bằng mô hình thuê bao hàng tháng linh hoạt hơn và không yêu cầu hợp đồng dài hạn. Amazon Prime Video cũng đã thâm nhập thị trường bóng đá tại Anh và Đức với các gói bản quyền Europa League và một số trận Champions League, cho thấy các gã khổng lồ thương mại điện tử đang xem nội dung thể thao trực tiếp là công cụ chiến lược để tăng thuê bao.
So sánh giữa hai mô hình, truyền hình trả tiền truyền thống có lợi thế về hạ tầng phân phối đã có sẵn, độ tin cậy kỹ thuật và tệp khách hàng lớn tuổi trung thành, trong khi streaming OTT có ưu thế về tính linh hoạt, khả năng cá nhân hóa nội dung và tiếp cận thế hệ người xem trẻ không sở hữu tivi truyền thống. Cuộc cạnh tranh giữa hai mô hình này thực tế đang có lợi cho UEFA vì nó tạo ra nhiều bên đấu thầu hơn, đẩy giá bản quyền lên cao hơn trong mỗi vòng đàm phán.
Dự báo cho chu kỳ bản quyền UEFA từ 2027 trở đi cho thấy xu hướng tất yếu là tỷ trọng của streaming OTT trong tổng doanh thu bản quyền UEFA sẽ vượt 50%, khi các hợp đồng hiện tại hết hạn và các nền tảng như Apple TV+ được dự báo sẽ tham gia đấu thầu mạnh mẽ hơn ở một số thị trường chiến lược. Câu hỏi lớn hơn mà UEFA đang phải đối mặt không phải là liệu streaming có thay thế truyền hình truyền thống hay không, mà là làm thế nào để đảm bảo rằng sự chuyển dịch này không làm giảm khả năng tiếp cận miễn phí của người hâm mộ với bóng đá châu Âu, đặc biệt tại các thị trường đang phát triển nơi gói thuê bao streaming vẫn là chi phí đáng kể với nhiều gia đình.
Mô hình bản quyền truyền hình của UEFA khác biệt cơ bản với Premier League và La Liga ở điểm mấu chốt: UEFA bán bản quyền tập trung cho toàn bộ giải đấu liên quốc gia, trong khi Premier League và La Liga tự đàm phán và bán bản quyền giải đấu quốc nội của riêng mình theo mô hình phi tập trung hơn hoặc hoàn toàn độc lập với UEFA. Sự khác biệt này tạo ra hai triết lý phân phối tài chính hoàn toàn trái chiều nhau, với những hệ quả khác nhau cho các câu lạc bộ và người hâm mộ.
Premier League tự bán bản quyền thu về tổng cộng khoảng 6,7 tỷ Bảng Anh mỗi chu kỳ ba năm cho thị trường trong nước và quốc tế, cao hơn đáng kể so với tổng doanh thu bản quyền Champions League nếu chỉ tính riêng thị trường Anh, cho thấy mô hình tự vận hành mang lại giá trị thương mại tối đa hơn cho giải đấu quốc nội, nhưng không nhất thiết có lợi hơn cho tất cả các bên liên quan.
Premier League hoạt động theo mô hình tập thể trong đó 20 câu lạc bộ cùng ủy quyền cho ban tổ chức giải đấu đàm phán bản quyền truyền hình trong nước và quốc tế, rồi chia đều phần lớn doanh thu theo cơ chế tương đối bình đẳng hơn so với UEFA. Khoảng 50% tổng doanh thu được chia đều cho tất cả 20 đội, phần còn lại phân phối theo thành tích và số lần xuất hiện trên sóng truyền hình. Kết quả là ngay cả đội xuống hạng trong mùa giải cuối cùng của họ ở Premier League vẫn nhận được khoảng 100 triệu Bảng, cao hơn nhiều so với khoản tiền một câu lạc bộ tầm trung nhận từ UEFA.
La Liga trước đây áp dụng mô hình từng câu lạc bộ tự đàm phán bản quyền riêng lẻ, dẫn đến tình trạng Real Madrid và Barcelona chiếm đến 50% tổng doanh thu bản quyền toàn giải, tạo ra bất bình đẳng tài chính cực đoan. Sau nhiều năm tranh cãi, La Liga chuyển sang mô hình đàm phán tập thể từ năm 2016, nhưng vẫn giữ hệ số phân phối nghiêng về các đội lớn nhiều hơn so với Premier League. Ưu điểm của mô hình tự bán của cả hai giải là họ giữ lại toàn bộ doanh thu bản quyền cho hệ sinh thái trong nước, không phải chia cho một tổ chức liên đoàn cấp trên như UEFA.
Nhược điểm của mô hình tự vận hành là các giải đấu quốc nội phải tự xây dựng thương hiệu toàn cầu mà không có sự bảo trợ của một thương hiệu giải đấu châu lục uy tín như Champions League. Đây là lý do tại sao Champions League vẫn có giá trị bản quyền tổng thể lớn hơn bất kỳ giải đấu quốc nội đơn lẻ nào khi tính trên phạm vi toàn cầu.
Có, bất bình đẳng tài chính từ bản quyền truyền hình đang là mối đe dọa thực sự với tính cạnh tranh của bóng đá châu Âu, khi khoảng cách tài chính giữa các câu lạc bộ thuộc "Big Five" và phần còn lại của lục địa ngày càng nới rộng đến mức khó có thể thu hẹp chỉ bằng thành tích thi đấu thuần túy.
Khoảng cách tài chính giữa "Big Five" gồm Anh, Tây Ban Nha, Đức, Italy và Pháp so với các giải đấu nhỏ hơn ở Hà Lan, Bồ Đào Nha, Bỉ hay Thổ Nhĩ Kỳ ngày càng gia tăng theo từng chu kỳ bản quyền mới. Câu lạc bộ từ "Big Five" nhận nhiều hơn từ market pool UEFA vì thị trường phát sóng của họ lớn hơn, đồng thời nhận nhiều hơn từ bản quyền giải đấu trong nước, tạo ra nguồn lực tài chính vượt trội để mua cầu thủ giỏi nhất từ khắp nơi trên thế giới bao gồm cả những tài năng xuất sắc nhất từ chính các giải đấu nhỏ hơn ở châu Âu.
Dự án Super League từng bị đề xuất năm 2021 bởi 12 câu lạc bộ lớn nhất châu Âu chính là biểu hiện cực đoan nhất của logic tài chính bất bình đẳng này. Các câu lạc bộ khởi xướng lập luận rằng họ tạo ra phần lớn giá trị thương mại của bóng đá châu Âu nhưng không được hưởng tương xứng trong mô hình phân phối hiện hành của UEFA. UEFA phản bác bằng lập luận về tính đoàn kết và vai trò tái phân phối tài chính cho toàn bộ hệ sinh thái bóng đá châu Âu, từ cấp độ chuyên nghiệp đến phong trào cơ sở. Sự kiện này buộc UEFA phải cải cách format Champions League từ năm 2024, mở rộng lên 36 đội và tăng số trận đấu để tạo ra nhiều doanh thu hơn cho các câu lạc bộ lớn trong khuôn khổ cấu trúc hiện có.
Tương lai của mô hình phân phối bản quyền có thể sẽ phải thay đổi theo hướng tăng tính minh bạch trong cách tính hệ số lịch sử, giảm dần tỷ trọng của market pool vốn ưu ái tự nhiên cho các câu lạc bộ từ thị trường lớn, và tăng phần chia đều cho tất cả các câu lạc bộ tham dự bất kể xuất xứ quốc gia. Những điều chỉnh này không dễ đạt được vì chúng đụng chạm trực tiếp đến lợi ích tài chính của chính các câu lạc bộ lớn nhất, những đơn vị có tiếng nói lớn nhất trong các cuộc thương thảo với UEFA.
Link nội dung: https://bongda.dev/giai-dau/uefa-euro/ban-quyen-truyen-hinh-a840.html